thứ nữ song sinh

B

uổi tối hôm bại liệt, tối khuya vắng ngắt người, Nô Nhi sử dụng coi thường công đem theo đuổi Tiểu Đào chuyên môn vụng về về lẻn vô viện Ngũ di nương. Bóng tối mung lung tủ ỉm nhì người.
"Ôi chao!" Tiểu Đào vội vã tủ mồm, đôi mắt cảnh giác hòn đảo qua loa mọi nơi. Nàng vừa vặn mới mẻ học tập coi thường công ko lâu, khi cất cánh qua loa đầu tường đùng một phát ko đầy đủ khí, ko cảnh giác giẫm hụt suýt thì té xuống.

Nô Nhi xoay đầu lại nhanh gọn kéo nường một chiếc, trách cứ mắng: "Bảo tỷ ở trong nhà tránh việc cho tới lại cứ mong muốn cho tới, tiếp tục rằng 1 mình muội rất có thể thực hiện rồi. Xem cút, suýt nữa thực hiện hư hỏng việc rộng lớn của đái thư."

Bạn đang xem: thứ nữ song sinh

"Nô Nhi chất lượng, tỷ biết tỷ sai rồi, quay trở lại chắc chắn rèn luyện chuyên cần băng qua muội!" Tiểu Đào xứng đáng thương coi Nô Nhi phía đằng trước, năn nỉ rằng.

"Suỵt, nhỏ giọng chút, chớ nhằm người không giống nghe thấy!" Mặc cho dù vóc người Nô Nhi nhỏ nhắn tuy nhiên cơ trí. Nàng kéo cánh tay Tiểu Đào, men theo đuổi đầu tường tiếp cận một cây đại thụ vô viện: "đi nào là, mặt mày bại liệt với đại thụ tiếp tục tiện lợi mang lại tất cả chúng ta rộng lớn."

Tiểu Đào ở Tướng phủ tiếp tục lâu đương nhiên biết ở đâu với cây, ko cần thiết Nô Nhi hướng dẫn cũng biết lúc này nên làm những gì. Bây giờ cần thiết nhất là tránh việc thực hiện liên lụy Nô Nhi, nhằm nường dấm dúi quăng quật vài ba loại vô chống Ngũ di nương, tiếp sau đó thần ko biết quỷ ko hoặc tách cút.

"Muội cứ cút cút, tao ở đấy là được, mau lên!"

Nô Nhi đáp một giờ, tung người nhảy lên, giống như Phi Yến nhanh chóng nhẹn hạ xuống khu đất. Tiểu Đào coi nhưng mà trong thâm tâm không ngừng nghỉ đối chiếu, ko hổ là Nô Nhi từng lăn lộn lộn bên trên giang hồ!

"Muội cút trước, với người cho tới thì nghe tín hiệu của muội." Tiểu Đào rời khỏi lốt tay yên tĩnh tâm, NÔ Nhi nhanh chóng nhẹn như 1 con cái mèo tiến bộ vô vào viện Ngũ di nương.

Tiểu Đào canh phòng bên trên cây mang lại nường, thiệt rời khỏi thì giờ này hầu như quý khách vô Tướng phủ đều ngủ say rồi. Chỉ cần thiết cảnh giác một ít thôi, những nường ko cần thiết lo ngại với người phân phát hiện tại.

Lát sau, Nô Nhi dọc từ lối cũ quay về, nường kéo Tiểu Đào nằm trong nhảy xuống tường: "đi"

Gió tối khẽ thổi qua loa, trêu đùa thổi lá cây lên rồi yên tĩnh tĩnh quay về. Đầu tường điểm vừa vặn với người đứng coi như không tồn tại gì không giống thông thường. Nhưng coi ngay gần một ít sẽ thấy rời khỏi ở bại liệt với 1 cái thoa Phi Hoàng Trục Nguyệt được đụng chạm trổ tinh anh xảo khôn khéo.

Sáng sớm ngày ngày sau, Dịch Cẩn Ninh cút thỉnh an Dịch lão phu nhân. Lúc đi qua Quỳnh Uyển của Ngũ di nương, vừa vặn khéo phát hiện ra bà tao và Ngô yêu tinh ma rời khỏi.

"Ninh Nhi à, thỉnh an lão phu nhân sớm thế?" Nét mặt mày Ngũ di nương vẫn hăng hái, thân ái thiện đến mức độ thực hiện Dịch Cẩn Ninh cảm nhận thấy không dễ chịu.

Dịch Cẩn Ninh ghét bỏ nụ mỉm cười fake tạo nên này của bà tao, tương tự như ngán ghét bỏ sự fake tạo nên của Dịch Cẩn An vậy. Rõ ràng ko nên phiên bản tính tuy nhiên trước sau còn cố ý fake cỗ như nhân từ lành lặn với thân mẫu lắm vậy, thiệt kinh tởm.

Nàng khá khéo đôi mắt, lòi ra độ sáng lạnh: "Ngũ di nương, ko biết ngày qua Nô Nhi mạo phạm người chuyện gì nhưng mà nên trả nường ấy cút lấp giếng?"

"Hôm qua loa nường tao....không chỉ mạo phạm tao còn đắc tội với phu nhân Hữu Tán Kỵ Thường Thị. Nô tài vì vậy còn nếu như không giáo dục, trong tương lai sẽ không còn coi công ty tử vô vào đôi mắt, ngươi còn quản lí được nường tao sao?" Ngũ di nương ngoài mỉm cười tuy nhiên trong ko mỉm cười nói: "Huốn hồ nước tao cũng trước đó chưa từng rằng mong muốn trả nường tao cút lấp giếng, là nô tài nào là không tồn tại đôi mắt khua môi múa mỏ vậy?"

Dịch Cẩn Ninh mỉm cười giá buốt trong thâm tâm, ko nên bà không thích trả nường cút lấp giếng nhưng mà là không tồn tại cơ hội! Nói hoàn thành, nhì người đã đi đến viện Dịch lão phu nhân.

"Đến rồi, Ngũ di nương vô trước cút." Dịch Cẩn Ninh lùi về sau đó 1 bước nhằm Ngũ di nương Ngô thị vô trước.

Ngũ di nương liếc nường rồi cút trực tiếp vô, trong cả một điều cảm ơn cũng không tồn tại, nhịn nhường như này đó là chuyện đương nhiên. Dịch Cẩn Ninh đứng sau sườn lưng bà tao mỉm cười ha ha coi bà tao phi vào rồi chứa chấp bước.

Sau Khi vô chống thì nghe thấy tiếng động đau nhức, Dịch Cẩn Ninh mỉm mỉm cười, tuy nhiên vẻ mặt mày lại trầm xuống. nường nhanh gọn chạy vào: "sao vậy bà nội?"

Xem thêm: em là của tôi

"Không biết xẩy ra chuyện gì, sáng sủa sớm thời điểm ngày hôm nay lão phu nhân đứng lên bị choáng ngợp đầu." Lương yêu tinh ma thiếp thân ái vẻ mặt mày cực khổ sở nói: "Vừa rồi nghỉ dưỡng một khi đã tương đối rất nhiều rồi, lúc này lại chính thức mê man, còn nhức đầu nữa."

Dịch Cẩn Ninh lo ngại tăng trưởng trước, cầm tay Dịch lão phu nhân: "Bà nội, người sao rồi?"

Nàng lại căn vặn Lương yêu tinh ma: "Mời đại phu chưa?"

"Đại phu ko tới!" Lương yêu tinh ma vừa vặn rằng hoàn thành, một đái nha trả dẫn lão lương y trung râu ria hoa râm cút vô. Đây ko nên đại phu thông thường coi dịch mang lại Dịch lão phu nhân thường niên, Lương yêu tinh ma nghi ngại hỏi: "Thúy Nhi, Tả đại phu đâu?"

Nha trả thương hiệu Thúy Nhi cúi đầu: "Nô tỳ cút chào tuy nhiên đại phu ở chống dung dịch rằng ông ấy ra bên ngoài trở nên coi dịch rồi, còn lâu mới mẻ quay trở lại."

"Ui cha!" Dịch lão phu nhân nhức ko Chịu được, bà chỉ vô lão đại phu bại liệt nói: "Ngươi cho tới coi dịch mang lại tao cũng rất được, tao nhức đầu mong muốn bị tiêu diệt rồi!"

Lúc lão đại phu cho tới mặt mày chóng quá thời gian không một ai để ý liếc nhanh chóng Dịch Cẩn Ninh một chiếc, không một ai phân phát hiện tại. Ông cảnh giác bắt mạch mang lại lão phu nhân, nhíu ngươi lưu giữ yên tĩnh một khi. Lương yêu tinh ma và lão phu nhân coi tầm vóc của ông nhưng mà tim như chuẩn bị nhảy cho tới cổ.

Sắc mặt mày Lương yêu tinh ma lo ngại, rét lòng hỏi: "Đại phu, rốt cuộc lão phu nhân ngôi nhà tao bị sao vậy? Ông rỉ tai cút, thấy ngài ấy nhức vì vậy ông còn kì kèo mè nheo đồ vật gi nữa?"

Lão đại phu bịa tay Dịch lão phu nhân xuống, thu vải vóc lụa Trắng bên trên cổ tay bà nói: "Dấu hiệu của lão phu nhân không phải như bị dịch, nhưng mà là..."

"Giống dòng sản phẩm gì? Nói cút, ông ko thấy lão phu nhân nhức thế nào là à?" Nhìn lão đại phu mè nheo ko rằng, Ngũ di nương cũng nóng tính, gấp rút kéo ông ống tay áo đại phu thốt lên.

"Chuyện này... Nên rỉ tai này như nào là đây!" Lão đại phu rối rắm.

Dịch lão phu nhân vỗ vỗ đầu: "Nói thiệt cút, tao già cả rồi, rất có thể chống nâng cho tới từng này tuổi hạc là tiếp tục rất hay rồi. Nếu như thực sự bị dịch kỳ kỳ lạ gì tao cũng gật đầu."

"Vâng... Là thuật yếm thắng!" Lão đại phu vệ sinh những giọt mồ hôi, dư quang quẻ điểm khóe đôi mắt nhìn qua Dịch cẩn Ninh, thấy nường coi bản thân chằm chằm tức thời rằng lại: "Lão phu nhân, đấy là tín hiệu mới mẻ chính thức của thuật yếm thắng. Xin căn vặn lão phu nhân, với nên khi đầu đơn thuần khá choáng ngợp đầu? Sau này lại càng choáng ngợp rộng lớn, rồi đau nhức khó khăn chịu? Nếu thiệt vì vậy, với nên lúc này lão phu nhân thấy buồn ói, tiếp sau đó là buồn ngủ?"

Mấy điều này đều bị rằng trúng không còn, dễ thường thực sự là thuật yếm thắng? Mắt Dịch lão phu nhân lộ độ sáng giá buốt sắc bén: "Là ai? Là ai mong muốn rủa tao chết? Là ai mong muốn sợ hãi Tướng phủ bọn chúng ta?"

Thuật yếm thắng này bị gian lận tế nước Nam Lăng sử dụng quá bên trên người vua nội địa kể từ nhì mươi năm vừa qua, dùng để làm chửi rủa bao nhiêu đời vua của đế quốc Tây Việt, mong muốn một phen tiến công đập Tây Việt xưng bá thiên hạ. Lúc ấy vua phân phát hiện tại trở thành tức giận, sau thời điểm ngũ mã phanh thây gian lận tế thì xua đuổi về Nam Lăng, nhì nước uỷ thác chiến bao nhiêu năm, chính vì dân bọn chúng khốn đốn mới mẻ thu tay lại. Sau bại liệt, Hoàng thượng nghiêm nghị mệnh lệnh cấm tiệt Tây Việt dùng thuật yếm thắng, nếu mà phân phát sinh ra chu di cửu tộc.

Mọi người vô chống cúi thấp đầu, tỏ ý bọn họ ko hề thực hiện. Dịch lão phu nhân quét tước qua loa những khuôn mặt mày khả nghi hoặc, Khi ánh nhìn quét tước cho tới Ngũ di nương thì tạm dừng.

Xem thêm: truyện trinh thám trung quốc

Ngũ di nương giật thột ngấc đầu, thấy Dịch lão phu nhân coi bản thân chằm chằm. Bà ko thực hiện, đấy là tội rộng lớn bị chém đầu, nên chu di cửu tộc, sau bà dám chứ?

"KHông nên thiếp thân!" Ngũ di nương bị lão phu nhân coi để ý kinh khủng đến mức độ quỳ xuống đất: "Lão phu nhân, cho dù thiếp thân ái từng chửi rủa ngài tuy nhiên được xem là chuyện của bao nhiêu năm vừa qua. Lão phu nhân, thiếp thân ái thề bồi, vô cùng ko nên thiếp thân!"

Dịch Cẩn Ninh rũ đôi mắt, tủ khất độ sáng sắc bén bên phía trong, hừ, ko nên bà cũng tiếp tục phát triển thành bà thôi!