thống quân đại đế điên rồi cầm tù vợ cũ dám chạy trốn

Hắn như thể ko nhằm ý sở hữu người vấn đáp hay là không, thản nhiên bước tiếp.

Lúc cửa ngõ tự động hóa cởi đi ra, eo Bạc đãi Thần Kiêu bỗng nhiên bị hai tay gầy nhom yếu ớt vòng lấy.

Bạn đang xem: thống quân đại đế điên rồi cầm tù vợ cũ dám chạy trốn

"Thần Kiêu... Em biết sai rồi..."

Hàm Ý Vị Băng quay đầu sang một bên, tựa một phía má của tôi trên tấm sườn lưng nhiều năm rộng lớn của những người nam nhi, cô khóc nấc lên, nức nở rằng.

"Em tiếp tục... Hức... Không căn vặn những... Hức... chuyện vì vậy nữa..."

"Anh... Hức... Đừng cút..."

Hàm Ý Vị Băng khóc vô nằm trong thương tâm, sau cùng vẫn ko nhịn được tuy nhiên dụi nguồn vào sườn lưng của Bạc đãi Thần Kiêu, đằm thắm thể nhỏ xinh nỗ lực lưu giữ chặt lấy body to lớn.

Hàm Ý Vị Băng biết, bản thân Chịu đựng thất bại rồi.

Lần lượt nhì chuyến bị Bạc đãi Thần Kiêu nhằm lại ở hâu phương sườn lưng, cái gọi là tự trọng, tức thì vỡ vụn trước nỗi kiêng dè bị hắn vứt rơi.

Người luôn luôn tạm dừng đợi cô, thiệt sự dường như không mong muốn đợi nữa.

Nước đôi mắt ko kiềm được cứ chảy, Hàm Ý Vị Băng mơ mòng lại kiêng dè hãi, cứ nấc lên trở thành giờ đồng hồ, tay ghì lấy eo của Bạc đãi Thần Kiêu cho tới nỗi White bệch.

Như đứa trẻ con chuẩn bị bị tiêu diệt, bịn rịn ôm tia hy vọng có một không hai ko buông tay.

Nhưng hy vọng của cô ấy, đang được từng chút từng chút một, nhẹ dịu, ko gật đầu đồng ý phản kháng, gỡ từng ngón tay đang được bấu chặt của cô ấy đi ra.

Hàm Ý Vị Băng khóc càng dữ rộng lớn, mong muốn rời bay ngoài bàn tay của Bạc đãi Thần Kiêu nhằm kế tiếp ôm hắn, tuy nhiên ko thể được.

Bạc Thần Kiêu sau thời điểm bay đằm thắm, một tay rứa lấy nhì cổ tay của cô ấy, như rằng ngăn chặn bạn dạng đằm thắm bị ôm tiếp. Hắn xoay người, đôi mắt đen ngòm giá thành nhạt nhẽo nom Hàm Ý Vị Băng rơi nước đôi mắt.

"Đừng đi? Tôi ko cút thì ở trên đây thực hiện gì?"

Bạc Thần Kiêu quan sát về phía vết hít tuy nhiên hắn nhằm lại, đôi mắt đen ngòm như chứa chấp gì ê tối nghĩa.

"Hay là, cô mong muốn thực hiện tình?"

Hắn thản giọng, châm chọc căn vặn.

Hàm Ý Vị Băng khựng lại, theo đòi góc nhìn của những người nam nhi, tự động nom xuống đằm thắm thể gần như là trần truồng của tôi.

Cô mím môi, sau cùng vẫn lập cập tiếng nói, "Vâng."

Bạc Thần Kiêu ko đáp, chỉ yên ắng nom cô.

Chỉ là bàn tay thô lớn đang được nhốt lỏng nhì tay của cô ấy, chợt buông lỏng.

Hàm Ý Vị Băng rũ mi, nhón chân, vươn tay mong muốn tháo dỡ nút áo của hắn.

Không hiểu sao tay cô cứ lập cập rẩy, mãi ko tháo dỡ được nút trước tiên.

"Tốn thời hạn."

Bạc Thần Kiêu giá thành lùng rằng, hắn như thể không còn kiên trì, bàn tay ăm ắp vết chai chứa đựng tay của Hàm Ý Vị Băng, sử dụng mức độ, sản phẩm nút áo ngay lập tức đứt đi ra, rơi lở tở xuống khu đất.

Hàm Ý Vị Băng còn chưa kịp phản xạ, môi ngay lập tức bị ngậm lấy.

Eo bị 1 bàn tay lớn đè về phần bên trước, nhì nụ hoa nhạy bén quỷ sát với domain authority thịt rét rét. Bạc đãi Thần Kiêu hít thiệt sự dạn dĩ, như đang được tức giẫn dữ điều gì, cô chỉ biết theo đòi bạn dạng năng ngửa đầu, nỗ lực đuổi theo kịp tiết tấu của hắn.

Mông bị vỗ nhẹ nhàng, Hàm Ý Vị Băng hiểu ý, vòng nhì tay lên ôm cổ hắn, nhì chân cũng Từ đó thổi lên, quấn lấy hông của Bạc đãi Thần Kiêu.

Đầu óc mơ hồ nước, vô đầu ko tâm lý được gì không giống, cho tới khi Hàm Ý Vị Băng vạc hiện nay bản thân được đặt trên bàn, Bạc đãi Thần Kiêu vẫn ko hít đoạn.

Hắn đặc biệt hiếm khi hít nhiều năm vì vậy, chuyến này không hiểu nhiều vì thế sao lại quái lạ như vậy, cho dù cô sở hữu thiếu thốn bầu không khí thì cũng chỉ nhả nhẹ nhàng đi ra nhằm cô thay đổi vài ba chuyến, sau này lại cúi đầu hít tiếp.

Hôn lâu đến mức độ, Hàm Ý Vị Băng quên cả khóc, chỉ thắc mắc nhắm đôi mắt đối phó hắn.

Mọi loại của hắn như sở hữu chứa chấp hóa học làm cho nghiện, nhất là mùi hương những giọt mồ hôi đặc thù của hắn, Hàm Ý Vị Băng rất có thể cảm xúc được bên dưới đằm thắm chính thức chảy đi ra từng loại dịch rét, đầm đìa, trào thoát ra khỏi nhì cánh thịt môi khép chặt, thực hiện ướt sũng miếng vải vóc sau cùng tuy nhiên cô đang diện.

Một mặt mũi được người bản thân yêu thương hít, một phía được khá rét và mùi hương hương thơm của hắn vây hãm lấy, từng tủi đằm thắm và khổ cực của Hàm Ý Vị Băng, không hiểu nhiều vì thế sao ngay lập tức dễ dàng và đơn giản bị xoa vơi.

Cô mong muốn khóc tiếp cũng ko được, vì thế Bạc đãi Thần Kiêu một vừa hai phải dứt hít, sợi nước miếng của nhì người còn chưa kịp kéo dãn dài đi ra, ngay lập tức bị hắn liếm vô vào mồm, tiếp sau đó cô ngay lập tức cảm xúc quần con bị vén sang trọng một phía.

Hàm Ý Vị Băng cắm môi, cố nén ý mong muốn rên đi ra giờ đồng hồ, móng tay vô thức cào cấu tấm sườn lưng trưởng thành và cứng cáp của Bạc đãi Thần Kiêu.

Dù mang lại hoan ái từng nào chuyến, cô vẫn ko thể thích nghi được kích thước của hắn.

Hôm ni Bạc đãi Thần Kiêu không hiểu nhiều vì thế sao kiên trì thiệt sự, rõ ràng là nhịn đến mức độ ăm ắp người những giọt mồ hôi, tuy nhiên chỉ đem vào một trong những đoạn, ngay lập tức tạm dừng, cúi đầu hít lên trái khoáy anh đục đỏ au tươi tắn, hé môi ngậm lấy.

Khoang mồm của hắn rét rét, chỉ ngậm thôi rồi sử dụng lưỡi nhẹ nhàng liếm, vị giác hoạt bát đùa giỡn nụ hoa xứng đáng thương, ko thời gian nhanh ko lừ đừ, cứ chầm lừ đừ sử dụng mặt mũi lưỡi thô lệ quỷ sát với thịt viên tròn trặn tròn trặn.

Ngón tay của Hàm Ý Vị Băng lập cập rẩy, cũng ko cố nhịn lại, thấp giọng rên rỉ.

"Em mong muốn được cắm... Đúng rồi... Ưm... Nhẹ chút..."

Xem thêm: đọc truyện trầm vụn hương phai

Nụ hoa non nớt tức thì được cắm theo đòi ý mong muốn, sử dụng vượt lên trước mức độ, thấy cô bị đau nhức, bựa lưỡi ngay lập tức liếm láp như trấn an, rồi lại cắm với lực nhẹ nhàng rộng lớn, cô còn nhận ra được, bên trên điểm ê, sở hữu nhì ngón tay đang được xoa vê viên thịt yếu ớt ớt của tôi.

Tay hắn sở hữu vết chai sạn, bóp lấy chi nhạy bén, cảm xúc ê lẩn thẩn phì trực tiếp Tột Đỉnh đầu của cô ấy.

Đợi cho tới khi cô ko thỏa mãn nhu cầu với 1 cây thịt chỉ ở yên lặng một điểm, nhíu mi, chính thức lắc eo ý bảo hắn, Bạc đãi Thần Kiêu mới nhất kể từ từ đẩy vô không còn nguyên vẹn cây.

Kiên nhẫn một cơ hội kỳ viên.

Hắn dừng việc mút song bồng đục, lại quay về với với song môi đang được hé cởi của Hàm Ý Vị Băng. Giấy tờ ko biết kể từ lúc nào tiếp tục rơi ăm ắp khu đất, Bạc đãi Thần Kiêu rứa lấy cồ bàn chân cô, bịa đặt nhì mặt mũi chân lên vai hắn.

Hông một vừa hai phải sử dụng mức độ, đầu hèo thẳng đỉnh cho tới phần thịt vô nằm trong, nghiền đi ra một mùa nước dịch đầm đìa, lớp thịt mượt phía bên trong teo rút lại, xoắn chặt dị vật thô lớn.

Đơn giản vì vậy, Hàm Ý Vị Băng ngay lập tức đã tăng cao trào.

Thịt non bú mớm mút hèo th*t sung huyết, mồm tử cung mềm mịn và mượt mà đè bên trên đầu vật xâm lấn, chính vì vượt lên trước chật hẹp, lối đi ẩm rét đã biết thành căng đi ra trở thành dáng vẻ của đái Bạc đãi Thần Kiêu.

Hàm Ý Vị Băng rõ nét cảm biến được người đang được hít bản thân bỗng nhiên cứng lại.

Cô hiểu rằng, hắn chắc chắn đang được một vừa hai phải nhức một vừa hai phải sảng.

Ghé lại sát tai cần của hắn, Hàm Ý Vị Băng thổi khá, "Thần Kiêu, sở hữu cần tự hít qua quýt nên anh mệt mỏi rồi cần không? Sao chậm rì rì vậy?"

Bạc Thần Kiêu tức thì cắm lấy cần thiết cổ cô, quán triệt ý thức ko thủ thỉ bên trên chóng, bóp chặt eo Hàm Ý Vị Băng, chính thức tàn nhẫn thọc vô rút đi ra.

Hắn một tay hứng eo cô, một tay đè nghiền nhì con cái thỏ con cái đang được rung lắc lư lại sát nhau, há mồm, như sói đói vồ bùi nhùi tuy nhiên ngậm lấy cả nhì viên thịt đỏ au hồng vô mồm, đi ra mức độ mút liếm.

Hàm Ý Vị Băng một câu cũng ko rằng được, đằm thắm bên dưới mượt như bông, hèo th*t rét phỏng đi ra rời vô vô, thời gian nhanh như 1 máy đóng góp cọc ko cần thiết nghỉ dưỡng, mươi chuyến đâm vô đều sử dụng lực mạnh đụng chạm trực tiếp vô tử cung. Đầu hèo thô kệch rất nhiều lần chen vô mồm tử cung, từng cao trào một chuyến, điểm ê một vừa hai phải rét một vừa hai phải mượt, không được khoảnh khắc, phía bên trong lại teo thắt, phun đi ra nước dịch, xối trực tiếp lên đầu của dị vật đang được đi ra vô.

Bạc Thần Kiêu rõ ràng sẽ không còn thất thố như lần thứ nhất bị cặp, tay hắn mò mẫm xuống điểm kí thác phù hợp của nhì người, ngón tay đụng chạm cho tới quần con đang rất được vén sang trọng một phía, khoác kệ tay bị ẩm, cong ngón tay, miếng vải vóc mạng sau cùng bị thô bạo xé rách nát.

Không sở hữu quần con ngăn ngừa, hèo Fe đi ra vài ba càng tăng dễ dàng và đơn giản, eo của Hàm Ý Vị Băng bị bóp đến mức độ nhức, Bạc đãi Thần Kiêu trực tiếp sườn lưng, trầm khoác đẩy hông.

Dương căn thô nhiều năm ẩn hiện nay đằm thắm nhì cánh thịt môi lớn múp đầm đìa, đi ra vô thời gian nhanh đến mức độ ko thấy rõ ràng nó nom đi ra sao, rộng lớn nửa hèo th*t trọn vẹn cút vô vô, chỉ dư lại một quãng ở ngoài cửa ngõ động đỏ au tươi tắn chật hẹp.

"Từ kể từ... Ưm... Chậm..." - Hàm Ý Vị Băng một vừa hai phải trêu hắn đoạn ngay lập tức hối hận hận, thời điểm này như bị trả thù địch, rên rỉ thì chẳng sao, tuy nhiên mong muốn rằng gì ê thì sẽ ảnh hưởng hắn đẩy một chiếc thiệt mạnh, căn bạn dạng ko rằng mang lại không còn câu được.

Miệng tử cung không còn chuyến này cho tới chuyến không giống bị đâm mang lại cởi đi ra, lại căng lại đau xót, đem theo đòi cảm xúc nhức nhối vô nấc Chịu đựng đựng, tuy nhiên tiếp sau đó là từng lần thích thú xa vời kỳ lạ lại mạnh mẽ.

Biết bản thân ko được cao cho nên vì vậy Hàm Ý Vị Băng luôn luôn sở hữu ý thức lưu giữ cân nặng, eo khi nào thì cũng nhỏ và phẳng lì, thời điểm này hung khí của Bạc đãi Thần Kiêu vô đặc biệt sâu sắc, phần bụng trước mượt tuy nhiên nhô lên một vật sở hữu hình trạng trụ, phần đầu thô cứng ở bên dưới bụng kể từ bên dưới đưa lên bên trên rồi lại xuống bên dưới, cô coi tuy nhiên kinh hoàng.

Cô thiệt kiêng dè, một ko cảnh giác ngay lập tức bị vật ê thực hiện rách nát bụng.

Hàm Ý Vị Băng phiền lòng, lập cập rẩy vươn tay sờ sờ, rất có thể cảm biến được phần thịt xung quanh đầu hèo rắn có thể đang được đỉnh bụng cô.

Bạc Thần Kiêu thấy hành vi của cô ấy, còn cố ý đẩy hông thời gian nhanh rộng lớn, sử dụng một tay đè lại tay cô đang được nhằm phía trên bụng, bắt nghiền Hàm Ý Vị Băng cần tự động tay cảm biến nghiệt căn của hắn.

"Ưm... Biến... Biến thái..."

Trong khi rên rỉ, Hàm Ý Vị Băng cố tâm sự nhì chữ trong tim cô, một vừa hai phải rằng đoạn thì một phía ngực ngay lập tức bị bắt lấy.

Nụ hoa xứng đáng thương đã biết thành hắn ăn đến mức độ sưng lên, hồng nhạt nhẽo trộn chút red color, bên trên ê bám ăm ắp vệt nước sáng sủa vô, như trái khoáy anh đục đang được mùa chín nồng, còn in vết răng của Bạc đãi Thần Kiêu, ngọt nước như thể chỉ việc bú mớm nhẹ nhàng, là rất có thể bú mớm đi ra từng ngụm nước và ngọt ngào.

Không gian lận yên lặng tĩnh không tồn tại người nào là thủ thỉ, chỉ mất giờ đồng hồ rên rỉ áp chế của Hàm Ý Vị Băng hòa lẫn lộn với giờ đồng hồ thở dốc nghẹn ngào quyến rũ.

Hàm Ý Vị Băng mệt mỏi đặc biệt, tuy nhiên từng chuyến mong muốn van nài buông tha nhận lỗi thì lại bị Bạc đãi Thần Kiêu sử dụng cách tiếp theo ngăn lại.

Nhịn ko được lại khóc, tuy nhiên chuyến này là vì thế sung sướng ko Chịu đựng nổi.

Theo những gì cô để ý, bên trên người Bạc đãi Thần Kiêu không tồn tại vết hít hao hao vết cào cấu, ăn mặc quần áo chỉnh tề, bên trên người không tồn tại mùi hương kỳ lạ.

Khả năng bên trên chóng của hắn cô là rõ ràng, mùi hương hương thơm cũng vậy, hắn thiệt sự không tồn tại vượt lên trước vượt số lượng giới hạn với "chị" của cô ấy vô một giờ đồng hồ nhì mươi sáu phút một vừa hai phải rồi.

Chỉ là ko biết chúng ta sở hữu hít hoặc xúc tiếp đằm thắm thể gì ko.

Chỉ là ko biết, thời điểm ngày hôm nay không tồn tại vượt lên trước vượt số lượng giới hạn, bao nhiêu ngày hôm trước liệu sở hữu một chuyến nào là không?

Tâm tư Hàm Ý Vị Băng như 1 cuộn chỉ rối.

Như rằng nhận ra cô thất thần, Bạc đãi Thần Kiêu đẩy hông một cơ hội tàn nhẫn lại u ám, Hàm Ý Vị Băng trái khoáy nhiên để ý cho tới sự mới mẻ của hắn, bỏ lỡ tâm lý ko đâu, toàn tâm toàn ý tụt xuống vô cuộc ân ái đằm thắm buổi ngày ban mặt mũi.

Tới khi Bạc đãi Thần Kiêu như thỏa mãn, lại tảo quay về tiết tấu cũ, Hàm Ý Vị Băng dữ thế chủ động ngưỡng đầu dò xét môi hắn, nôn nóng ngậm lấy.

Sau sườn lưng là mặt mũi bàn giá rét, người trước mặt mũi lại rét nóng bức vô nằm trong, an toàn và tin cậy như vong linh tiếp tục tìm kiếm được điểm nhằm về.

Hàm Ý Vị Băng niềm hạnh phúc bao phủ lấy người trước đôi mắt.

Lại nữa rồi.

Xem thêm: chí tôn đồng thuật sư tuyệt thế đại tiểu thư

Lại, sử dụng thân xác của tôi, thú vị sự để ý ngắn ngủn ngủi của Bạc đãi Thần Kiêu, nữa rồi.

Hàm Ý Vị Băng mỉm cười cợt.

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ