sủng tình sự giam cầm cả đời

“Dượng, cơ là vấn đề nhưng mà con cái nên thực hiện nhưng mà thôi, dượng không cần thiết phải cảm ơn con cái.” Tống Lãnh Thần như trở thành một loài người không giống, anh vừa vặn mỉm cười vừa vặn thì thầm mặc nhiên như 1 người thông thường chứ không hề nên một hero tầm cỡ vô giới hắc đạo.

Nói cùng nhau vài ba câu, Tống Lãnh Thần được Cao Ý mời mọc vô chống ăn. Hôm này bà vẫn nấu nướng thật nhiều khoản tiêu hóa và nhiều tiền vì thế bà mong muốn đãi anh một bữa tiệc thịnh biên soạn, cũng đó là mong muốn thay cho tiếng cảm ơn anh.

Bạn đang xem: sủng tình sự giam cầm cả đời

Thế nhưng mà trong cả cả quy trình Tống Lãnh Thần vẫn rất rất kết hợp, bên trên khuôn mặt mũi điển trai cơ trước đó chưa từng biểu lộ một chút ít tia không dễ chịu này, anh ngồi yên tĩnh vấn đáp những thắc mắc nhưng mà Cao Ý đưa ra, về mái ấm gia đình láo nháo sự nghiệp.

Chu Tịnh Sơ hãi Cao Ý chất vấn nhiều quá tiếp tục khiến cho Tống Lãnh Thần tức bực không dễ chịu, rồi ko chịu đựng đựng được nữa nên loại bỏ đi nhưng mà ko thưa thêm thắt tiếng này, với tính của anh ý chắc hẳn rằng điều này rất có thể xẩy ra.

Vậy nên cô vẫn chen vô, nhắc khéo dì mình:

“Dì, sao dì lại như đang tra khảo anh ấy vậy. Hôm ni anh ấy cho tới đó là nhằm ăn với mái ấm gia đình tao 1 trong các buổi chứ không hề nên là tội nhân được đưa ra thẩm vấn.”

“Con bé bỏng này, dì với thẩm vấn Lãnh Thần khi nào chứ?” Cao Ý đanh mặt mũi.

Tố Trầm cũng nói:

“E hèm, chị bênh anh rể quá nha.”

Lúc nãy Tố Trầm bận học tập nên những khi Tống Lãnh Thần cho tới con cái bé bỏng mới mẻ ko xuất hiện tại, lúc này học tập đoạn nên vẫn xuất hiện tận nơi. Đáng rời khỏi con cái bé bỏng ấn định nghỉ ngơi để tiếp Tống Lãnh Thần và Chu Tịnh Sơ tuy nhiên chiều tối với tiết đánh giá, vậy nên Tố Trầm mới mẻ ko thể nghỉ ngơi được, cũng mai là về căn nhà kịp.

Nói với Tống Lãnh Thần bao nhiêu câu thì Tố Trầm cũng ưng bụng người con trai này, cô ấy thiệt mong muốn anh và Chu Tịnh Sơ rất có thể trở thành một cặp.

“Bênh gì chứ, chị chỉ thưa trúng thực sự thôi.” Chu Tịnh Sơ phủ nhận về lời nói của Tố Trầm nên vẫn phản bác bỏ.

“Không sao đâu, anh cũng rảnh nên tiếp tục trả lời không còn vướng mắc của dì nhưng mà.” Lúc này Tống Lãnh Thần ngay lập tức fake một tay lên rồi sờ vô đầu của Chu Tịnh Sơ, góc nhìn lộ rõ rệt sự nuông chiều của anh ý giành riêng cho cô.

Chính hành vi này của anh ý vẫn khiến cho trái ngược tim Chu Tịnh Sơ đập triền miên, sự êm ả dịu dàng toát rời khỏi kể từ người anh khiến cho cô khó khăn nhưng mà chống nổi. Cô nom anh say đắm một khi.

Nhanh chóng phục sinh lại sự điềm tĩnh vốn liếng với, cô đáp bâng quơ:

“Vậy thì em sẽ không còn thưa nữa.”

Nếu Tống Lãnh Thần vẫn bảo vì vậy thì cô chắc hẳn anh sẽ không còn tức giận, thôi thì kệ anh vậy. Nhưng nhưng mà người con trai này cũng lưu giữ tiếng thiệt chứ, trình diễn cũng tương đối hoặc nữa, member vô Tố gia đã trở nên anh lừa cả, cũng chẳng một ai phát hiện rời khỏi cô và anh đơn thuần đang được đóng góp kịch.

Hai đứa ở lại Tố gia cho tới chấp choá tối mới mẻ về bên, trước lúc về Cao Ý còn bắt tay con cháu gái của tớ, bảo cô và anh nên thông thường xuyên về căn nhà đùa, Chu Tịnh Sơ cũng chỉ ậm ừ nhằm ứng phó.

Trên xe cộ, không khí yên tĩnh tĩnh cho tới kinh hãi, sự hoan hỉ khi nãy cũng chỉ từ là quá khứ.

“Hôm ni rất rất cảm ơn anh.” Dù sao cũng nên thưa một tiếng này với Tống Lãnh Thần, ngày này anh trái ngược thực vẫn rời khỏi dáng vẻ một người chúng ta trai ấn tượng.

“Tôi chỉ nhận tiếng cảm ơn vì thế hành vi nhưng mà thôi.” Tống Lãnh Thần nom cô một chiếc, mỉm cười ngụ ý.

Vừa thấy vẫn hiểu Tống Lãnh Thần suy nghĩ gì, Chu Tịnh Sơ bất giác bặm môi và chẳng thưa thêm thắt tiếng gì nữa.

Vừa về cho tới Quỷ Uyển, Chu Tịnh Sơ mới mẻ bịa đặt chân vô vào căn nhà thì đã trở nên Tống Lãnh Thần xay lên tường, anh hung hãn hít vô môi cô, bàn tay ko yên tĩnh phận cũng chính thức thăm dò xét đằm thắm thể mềm mượt của cô ấy.

“Ưm.” Bị tiến công bất thần, Chu Tịnh Sơ hoảng loạn gọi khẽ một giờ đồng hồ.

Đây là vấn đề nhưng mà cô vẫn tâm trí từ xưa vẫn ko ngờ này lại xẩy ra thời gian nhanh cho tới vì vậy. Tống Lãnh Thần cứ thế nhưng mà hít cô một cơ hội cuồng dã, song môi kiêu ngạo ấy vẫn tách song môi anh móc của cô ấy rời khỏi và dần dần tiến bộ vô bên phía trong. Anh tham ô lam bú không còn mật ngọt kể từ chiếc miệng thơm tho tho của cô ấy, cái lưỡi cuồng loạn càng quét dọn. Anh rất rất quí hít cô, mỗi một khi hít cô lại tạo cho thể trạng của anh ý tự do thoải mái hẳn lên.

Lúc này cái áo sơ-mi bên trên người Chu Tịnh Sơ đã trở nên Tống Lãnh Thần tháo dỡ rời khỏi vài ba cúc, nó xộc xệch không hề vẹn nguyên như ban sơ nữa.

Xem thêm: chúng ta không phải tình địch sao

Anh fake tay về hâu phương và dỡ phăng luôn luôn cái áo ngực black color tuyền, lúc này khung người tuyệt mĩ của Chu Tịnh Sơ vẫn bày rời khỏi trước mặt mũi, anh càng thuận tiện rộng lớn trong công việc vấp đụng đằm thắm thể với cô.

"Đừng ở trên đây..." Khi bị Tống Lãnh Thần tháo dỡ quăng quật cái quần trườn, Chu Tịnh Sơ biết anh với dự định tiếp tục ân ái với cô bên trên phòng tiếp khách này. Nhưng cô lại không thích thực hiện tình nằm trong anh bên trên điểm trên đây. Tuy ko một ai tuy nhiên cô lại hãi đám nằm trong hạ của anh ý tiếp tục xuất hiện tại đột ngột, như vậy e là cô điếm nhục không đủ can đảm ngoảnh mặt mũi nom ai rơi rụng.

"Không nhịn được nữa." Tống Lãnh Thần gấp rút thưa, anh hấp tấp vàng tháo dỡ quăng quật toàn bộ những loại vướng víu bên trên người bản thân rời khỏi.

"Xin anh đấy, lên chống cút nhưng mà..." Chu Tịnh Sơ nhăn mặt mũi, cô thiệt sự không thích ở bên trên phòng tiếp khách đâu nhưng mà.

Tống Lãnh Thần tạm dừng động tác vô nhì giây, cũng chẳng biết anh đang được suy nghĩ gì, vừa vặn nghe tiếng cầu van nài của Chu Tịnh Sơ thì ngay lập tức xoay người tách cút, còn luôn luôn nhớ bế cô lên tay bản thân và tiến bộ trực tiếp về phía lầu bên trên.

Chu Tịnh Sơ ko suy nghĩ anh tiếp tục nghe tiếng cầu van nài của tớ, lòng thoải mái một không nhiều. Nhưng nỗi sợ hãi vô người cô vẫn ko vơi giảm bớt là bao, vì thế cô chắc hẳn rằng điều nhưng mà cô chuẩn bị chịu đựng chuẩn bị sắp tới tiếp tục kinh xịn lắm.

Đang tâm trí ltinh tinh thì bỗng nhiên Chu Tịnh Sơ cảm nhận thấy người bản thân bị cất cánh lên, ngay lập tức tiếp sau đó vẫn trượt xuống cái nệm thướt tha. Chỉ một tương khắc nữa thôi đằm thắm thể của Tống Lãnh Thần tiếp tục đè nén lên trên người cô, cô nhắm nghiền nhì đôi mắt nhằm hứng chịu đựng mức độ nặng nề của anh ý.

Nhưng Tống Lãnh Thần lại chỉ nom Chu Tịnh Sơ chú ý, anh chính thức tháo dỡ quăng quật quần của tớ rời khỏi. Không như cô tư duy, anh hành vi trọn vẹn ngược lại.

Tống Lãnh Thần ngồi xuống nệm, nhì tay chống về hâu phương, đầu ngoảnh lại nom Chu Tịnh Sơ ăm ắp ngụ ý.

Chu Tịnh Sơ bị anh nom cho tới bại liệt gàn, phần lông nhỏ bên trên người cũng dựng lên không còn. Người con trai này ấn định làm cái gi trên đây chứ?

"Ngồi dậy, sử dụng mồm của em sẽ giúp tôi vừa lòng." Tống Lãnh Thần tùy ý phun rời khỏi một câu, khuôn mặt mũi điển trai ko hề thất sắc Lúc thưa những tiếng này.

"Sao cơ?" Chu Tịnh Sơ tưởng bản thân nghe sai lầm, cô tái diễn với âm thanh khá to tát.

Vừa rồi anh thưa... sử dụng mồm ư? Là thiệt sao?

Cô, cô đâu biết chuyện này, sao rất có thể chứ?

"Nhanh lên." Tống Lãnh Thần gầm lên một giờ đồng hồ, anh đang không thể chịu đựng đựng nổi nữa rồi, vật nam tính mạnh mẽ cơ vẫn ngóc đầu thiệt cao, anh đang được rất rất không dễ chịu vì thế chuyện này.

"Tôi... ko thể." Chu Tịnh Sơ hoảng hãi chớp đôi mắt liên tiếp, cô cứ suy nghĩ Tống Lãnh Thần tiếp tục tiến bộ vô người cô, tuy rằng quấy rầy và hành hạ cô khá nặng nề như cô cũng ko hoảng loàn bằng sự việc này.

"Tôi dạy dỗ em." Tống Lãnh Thần ko thỏa hiệp, anh fake tay kéo lấy cô ngồi dậy và đẩy cô xuống nệm.

Chu Tịnh Sơ ngồi bên trên sàn căn nhà đá hoa, cô sợ hãi nom cự long đang được cưng cứng, trái ngược tim đập mạnh như mong muốn cất cánh thoát khỏi lồng ngực.

"Tôi... ko được đâu, chớ nhưng mà..."

Chu Tịnh Sơ rung lắc đầu nguầy nguậy, cô thiệt sự hãi lắm!

Tống Lãnh Thần fake tay sờ nhẹ nhàng vô đầu cô, tiếng nói trở thành trầm đục rộng lớn nhiều:

"Những tiếng em hứa, em luôn luôn nhớ chứ?"

Xem thêm: đào mộ đào ra quỷ

Chu Tịnh Sơ biết, anh là đang được nhắc nhở lại chuyện bạn dạng đằm thắm vẫn hỗ trợ cô ỉm chuyện thanh toán giao dịch đằm thắm anh và cô với Tố gia. Khi cơ cô còn thưa tiếp tục nghe tiếng anh vô ĐK.

"Tôi luôn luôn nhớ..." Một Lúc Tống Lãnh Thần vẫn rời khỏi mệnh lệnh, Chu Tịnh Sơ ko thể cãi lại. Và thời điểm ngày hôm nay, cô biết bạn dạng đằm thắm tiếp tục nên thực hiện khuôn chuyện động địa kinh thiên cơ.

"Em mở miệng to rời khỏi và ngậm lấy nó, rồi lại sử dụng lưỡi của tớ liếm xung quanh nó, động tác nên thời gian nhanh lẹ tuy nhiên ko được bạo dạn." Tống Lãnh Thần hướng dẫn, còn kéo đầu cô về lại ngay gần bản thân.