hãy gọi chú bằng anh

Anh càng tiến thủ cho tới ngay gần cô càng lo phiền kinh sợ tuy nhiên lùi rời khỏi phía sau:

\- Chú...ko được qua loa đây!

Bạn đang xem: hãy gọi chú bằng anh

\- Sao lại ko được chứ ? \_ Anh vẫn tiến thủ cho tới.

Cô run rẩy rẩy lùi dần dần về hâu phương tuy nhiên ko nhằm ý nên đang được trượt lên chóng, cô nhanh gọn lẹ ngồi dậy tấp tểnh quăng quật chạy tuy nhiên anh đang được bắt chặt nhị cổ tay cô bên trên chóng khiến cho cô ko thể chạy thoát:

\- Bỏ rời khỏi ! \_ Cô giẫy giụa.

\- Lần này em cũng rằng câu này, em trốn rời hoài vậy sao ? \_ Anh cau ngươi nom cô.

\- Em ko muốn! Bỏ rời khỏi đi!

\- Anh mặc dù gì rồi cũng là con trai, sinh sống công cộng nửa năm tuy nhiên anh ko lượt này thực hiện được gì em! mời chay hoài sao anh chịu đựng nổi!

\- Em ko muốn!\_ Cô vẫn trốn rời.

\- Rốt cuộc là tại vì sao ?

\- Em...em đang sẵn có...nhằm lượt không giống nha!\_ Cô ấp a ngắc ngứ.

Cảm nhận tay anh đang được thả lỏng rời khỏi, cô nhanh gọn lẹ nhảy dậy toan quăng quật chạy tuy nhiên anh nhanh gọn lẹ siết chặt tay cô, anh ghì chặt cô xuống chóng nằm trong nụ mỉm cười nham hiểm:

\- Anh vừa phải ngẫm lại, em rụng dâu từ thời điểm cách đây một tuần rồi nên chớ với lấy lý do!

\- Sao...chuyện này tuy nhiên chú cũng biết ? \_ Cô tái ngắt mặt mày.

\- Vì em là bà xã tôi! Giờ thì không còn lối kể từ chối!

Anh hít lên cái cổ mịn màng của cô ấy khiến cho cô chợt rùng bản thân mẫn cảm. Cô nhẹ nhàng giọng thủ thỉ:

\- Nếu...em không thể...

Nghe câu nói. rằng thi công lửng kể từ cô, hành vi của anh ấy thoạt nhiên khựng lại, anh nom trực tiếp vô đôi mắt cô. Anh nhíu ngươi trang nghiêm căn vặn lại cô:

\- Ý em là sao ?

Cô bồn chồn, giọng với phần sợ hãi, hai con mắt cô ứa lệ:

Xem thêm: truyện chiến thần bất bại

\- Chú với coi thường thông thường nếu như em rằng em không thể...ko còn...sự vô White...

Lời rằng của cô ấy như giờ đồng hồ sét tiến công mặt mày tai anh, anh quá bất thần trước lời nói tê liệt, anh ko tin tưởng cô đang được trao cái quý giá chỉ của một người phụ nữ cho những người con trai không giống. Cô là 1 trong những người ko hề dễ dàng với con trai, vậy tại vì sao lại như thế ? Bây giờ, sắc mặt mày anh nom hề ổn định, anh nỗ lực thiệt bình tĩnh:

\- Em rằng thiệt ?

\- Phải...Em...van lỗi.

\- Người này là ai ? Anh rất có thể biết ?\_ Anh nghẹn giọng.

\- Một người em từng đặc biệt yêu thương...

\- Vậy lúc này em còn yêu thương người tê liệt ko ?

\- Không còn thì sao ? Còn thì sao?

Anh mỉm mỉm cười chua chát, một nụ mỉm cười cô ko khi nào bắt gặp kể từ anh:

\- Nếu không thể yêu thương thì nên chào đón tình thương mới mẻ. Nếu em còn yêu thương thì...tất cả chúng ta ly hít....

Cô yên lặng nom anh vô vài ba giây ngắn ngủn ngủi, ánh nhìn của anh ấy vẫn không ngừng nghỉ dỗi theo dõi từng biểu cảm bên trên khuôn mặt cô. Cô khẽ chứa chấp giọng yếu hèn ớt:

\- Em...Xin lỗi...

   Anh đang được hiểu ý nghĩa câu nói. rằng của cô ấy. Anh buông tay cô rời khỏi, ngồi phệt xuống chóng anh cúi gầm mặt mày, tiếng nói tràn tuyệt vọng :

\- Ra là vậy, từ trên đầu cho tới cuối là vì anh tự động mộng mơ rằng em với tình thương với anh. Lần ở căn tin tưởng lúc nghe em kể từ chối Khánh Minh và bảo rằng em đang được tình nhân người không giống, anh cứ nghĩ về người tê liệt đó là anh.

   Cô chính thức lo ngại thấy lúc anh trở thành như vậy:

\- Chú...chớ như thế mà!

Xem thêm: đọc truyện trầm vụn hương phai

\- Có lẽ đến thời điểm em được như yêu cầu rồi! \_ Anh mỉm cười âm u nom cô.

\- Chú rằng gì vậy ? Em không hiểu biết nhiều ? \_ Cô thấy lòng không an tâm.

\- Sự vô White ko nên là toàn bộ nhằm nhận xét về một người phụ nữ, không có ai với quyền coi thường thông thường Khi phụ phái nữ không thể tiết trinh. Ai cũng có thể có quá khứ mặc dù nó chất lượng tốt đẹp mắt hoặc nhức thương. Nhưng em ko yêu thương anh, anh ko thể và không thích nghiền buộc em. Dù đạt được em thì đang được sao ? Trái tim em cũng ko thuộc sở hữu anh. Vậy thì anh đành trả lại tự tại mang đến em, cố miễn chống cũng không thể niềm hạnh phúc...