bát phu lâm môn

                                    
                                              

Cảnh giới tối tối đa của hủ phái đẹp là đồ vật gi tớ ko ghi nhớ được, tuy nhiên tớ lại đang được hiểu rằng đạt cho tới cảnh giới tối đa là thế nào là. Chưa kịp tâm trí miên man đã trở nên Hiên Viên Dật Phi liếc đôi mắt thực hiện mang đến tác động mạch suy tư, tớ nhanh gọn lẹ vắt đũa ăn cơm trắng.

Mải chết mệt kiêng dè hãi lại quên nhắc Hiên Viên Dật Phi nên ăn nhiều rau xanh.

Bạn đang xem: bát phu lâm môn

Cuối nằm trong Khi hắn ngồi duyệt tấu chương, tớ phía trên nệm duyệt dâm thư.

Khi Hiên Viên Dật Phi vắt lấy cây cây bút lông, thì tớ đang được ghi nhớ đi ra tôn chỉ của hủ phái đẹp bang, Khi bang họp mặt mũi bao nhiêu phái đẹp nhân ngồi cùng nhau mỉm cười ngây ngô, dâm quang quẻ nhập đôi mắt phun đi ra tứ bề. Làm mang đến những người dân xung xung quanh đều nom với ánh nhìn kỳ quái ác.

Bây giờ xung xung quanh nường cũng chả đem ai không còn, cũng không tồn tại ai nằm trong sở trường, thiệt thực sự thiếu thốn lên đường nụ cười thú YY. Sau Khi cởi quyên dâm thư đi ra, nắm rõ vài ba tờ, tớ lâm vào hoàn cảnh hiện trạng hưng phấn cao phỏng, Thiên Mộ Tuyết vô cùng đem năng khiếu sở trường viết lách đam mỹ, tuy nhiên sao nhị hero chủ yếu lượt này tính cơ hội của chúng ta ko ngoài đem chút xúc cảm không xa lạ.

Nhớ lại cỗ 《 hít nhẹ nhõm đái phụ vương 》 nường viết lách về một phái đẹp nhi theo đòi xua đuổi phụ vương nuôi của tớ, phái đẹp nhi này dữ thế chủ động, còn vị phụ vương nhỏ lấy hình tượng của Hậu Huyền lại là thụ động.

Nhưng ở bộ《 nom phía lối đi 》này, đái Hậu Huyền lại trở thành đái thụ đơn giản khả ái, còn vị công bại rộng lớn tuổi hạc rộng lớn hắn, trở nên tiềm năng truy kích của hắn, tính cơ hội rét mướt lùng, ko mến thủ thỉ. Mặt ko chút thay cho thay đổi, lừa lọc xảo, thân thuộc phận ko hề tầm thông thường. . . .

Nhìn trộm liếc về phía Hiên Viên Dật Phi, hắn đang được rất là để ý phê duyệt tấu chương của hắn. Trái tim tớ đập bụp một nhịp, Thiên Mộ Tuyết a cho tới trong cả Hoàng Thượng cũng ko buông tha bổng. Xem lên đường coi lên đường. Nàng mô tả hero nhập này sẽ không nên Hậu Huyền nam nhi nường và Hiên Viên Dật Phi con cháu trai của nường sao?

„....Đêm ni, vô cùng yên lặng tĩnh, Hiên Viên Dật Phi đang được ngồi điều tức, đùng một phát, hắn cởi to tướng hai con mắt color hổ phách , khóe môi lẩm nhẩm một câu, nở thêm 1 nụ mỉm cười cùn khí, đái tử này thiệt sự là ăn gan góc báo rồi. . . Xông nhập Kiếm Lâu của hắn mà còn phải dám hô to tướng gọi nhỏ như vậy, tuy nhiên, hoàn toàn có thể thấy được công phu của đái tử này sẽ không tệ.

"Hiên Viên Dật Phi, thiếu thốn nợ thì nên trả, chớ tưởng rằng ngươi là Ngân Nguyệt cung Cung Chủ thì tớ tiếp tục kiêng dè ngươi..." Cạnh ngoài truyền cho tới giờ đồng hồ kêu gào của Hậu Huyền, Hiên Viên Dật Phi hừ rét mướt một giờ đồng hồ, ngay tắp lự phi thân thuộc đi ra cửa ngõ,...kể từ giờ trở xuống tỉnh lược quy trình tiến công nhau.

Hậu Huyền bị Hiên Viên Dật Phi mạnh mẽ và tự tin áp dụng Hậu Huyền ở bên dưới thân thuộc. . . tớ vụng về trộm liếc đôi mắt nom Hiên Viên Dật Phi, kế tiếp hiểu,.... Hiên Viên Dật Phi rước Hậu Huyền ném mạnh lên nệm. . . . Tiếp tục liếc trộm Tiểu Phi. Đọc tiếp...... một nụ hít mạnh mẽ nhưng mà cuồng dã . . Nhìn trộm, hiểu tiếp..., Hiên Viên Dật Phi gặm nhẹ nhõm phân tử đậu đỏ tía bên trên ngực Hậu Huyền. . . Che kiểu mũi. Tà ác, thiệt sự là vô cùng cùn ác .

Thiên Mộ Tuyết quyết tử con cái của tớ như vậy, tớ so với nường vô nằm trong bội phục nằm trong kính ngưỡng như giang đấm cuồn cuộn, miên man ko dứt.

"Phiêu, nường đang được xem sách của dì Tuyết bại à." Đột nhiên, mặt mũi tai tớ vang lên giờ đồng hồ gọi của Hiên Viên Dật Phi, Khi hắn thổ lộ những câu nói. này, hắn vẫn ngồi hiểu tấu chương của hắn. Đôi đôi mắt ko suy gửi.

Ta khép sách lại, tiếp cận lân cận Hiên Viên Dật Phi, rước sách nhằm trước trước mặt mũi hắn: "Ừm... Chàng hiểu test xem?"

Hiên Viên Dật Phi nhằm ... cây bút xuống, dựa sườn lưng nhập ghế, nghiêng mặt mũi quan sát về phía tớ, tớ vô cùng gật đầu. Hắn lại đợt tiếp nhữa quan sát về phía cuốn sách tớ đem mang đến hắn. Nhíu mầy: "Ta... Chưa lúc nào coi loại sách này."

"Ai domain authority, liếc đôi mắt một chút ít cũng ko có gì đâu nhưng mà, nó cũng ko nên thực sự sầm uất cung loại. Đọc một chút ít sẽ không còn tổn sợ hãi gì, thì làm thế nào nhưng mà bốc lửa đươc chứ" chính vì tớ đang được rước Hiên Viên Dật Phi trở nên người của tớ, vì vậy thưa cũng khá thuận mồm, câu nói. thưa không tồn tại được tâm trí qua chuyện đại óc, trọn vẹn quên tổn thất vị nào là bại lúc này hiện giờ đang bị cấm dục đang được lâu.

"Khụ." Hiên Viên Dật Phi đùng một phát ho khan một chiếc, tớ kể từ kiểu ho khan của hắn có được chút dị thông thường, tim đập mạnh mẽ, vội vàng rước sách cởi đi ra, dẫn dắt sự để ý của Hiên Viên Dật Phi tách lên đường.

Hắn liếc về phía trang sách, hóa đá, chính vì trang này thực sự trang mô tả về hắn, cho dù là là tướng mạo mạo hoặc tính cơ hội, động tác cử chỉ đều ko sai đó là hắn.

"Ách... Còn đem trang này." Ta giở cho tới trang mô tả Hậu Huyền. Lúc này, Hiên Viên Dật Phi mạnh mẽ ho khan: "Khụ khụ khụ..."

Ta vội vã vàng vuốt ngực mang đến hăn thuận khí: "Bớt giận dỗi tách giận dỗi, đại thẩm Thiên Mộ Tuyết rước phái nam chủ yếu mô tả ý hệt chàng là vì như thế yêu thương mến chàng ."

"Khụ khụ khụ..." Hiên Viên Dật Phi càng ho lợi sợ hãi rộng lớn, hắn vắt lấy sách lăm le xé, tớ vội vã vàng: "Đừng xé!" Hắn nhanh gọn lẹ vắt sách lăm le vất cho tới nơi khác, tớ nhào cho tới. Hắn đứng lên , giơ lên rất cao ..., tớ lại kéo xuống cánh tay hắn, cánh tay hắn nào là đem đơn giản mang đến tớ kéo xuống thế, thành phẩm là kéo được ống ống tay áo của hắn, lòi ra cánh trắng tay như tuyết của hắn.

Bên hông đùng một phát bị tóm chặt, tớ nhào bên trên trước vùng ngực của hắn, đột, tớ xem sét hắn dang trêu tớ , nhưng mà Khi tớ tươi tỉnh lại, tớ đã trở nên hắn ôm chặt nhập vào ngực, ăn mặc quần áo đơn bạc thực hiện tớ cảm thụ được đầy đủ vẹn nhịp tim đang được đập mạnh mẽ và tự tin của hắn.

"Đưa mang đến tớ." Ta cố lấy mặt mũi , gắng ko đỏ tía mặt mũi, nom chằm chằm nhập cuốn sách bên trên tay hắn, nên phiên bản thân thuộc dời lên đường sự để ý động va thân thuộc thể này.

"Nàng mong muốn nó sao?" Hắn căn vặn.

Ta đẩy hắn đi ra, tuy nhiên hắn lại càng xiết chặt. Nhìn rõ ràng tớ ko đầy đủ độ cao, tớ ôm siết lấy sườn lưng của Hiên Viên Dật Phi, sử dụng đầu cọ cọ lồng ngực của hắn, chính thức sử dụng phương án thực hiện nũng: "Đưa mang đến tớ lên đường nhưng mà... tối ni còn lâu năm lắm."

Xem thêm: hac phong

"Không thể mang đến."

"Ứ ừ" kế tiếp thực hiện nũng, kế tiếp sử dụng đầu cọ hắn.

"Đừng động nữa."

Đột nhiên, Hiên Viên Dật Phi thổ lộ nhị chữ này, thời điểm hiện tại, tớ tựa như bám quỷ chú cứng ngắc thân thuộc thể.

Đừng động! Hai chữ này tuy rằng ý nhị tuy nhiên ý suy nghĩ vô nằm trong thâm thúy rộng lớn, bất kể là nhập chuyên mục đái thuyết nào là di chăng nữa, Khi phái đẹp chủ yếu nhập truyện lỡ khơi trào dâng dục vọng nguyên vẹn thủy của phái nam chủ yếu, đều tiếp tục xuất hiện tại nhị chữ này, tiếp sau đó được xem là lời nói lịch sử một thời của phái nam chính: chớ động làm cho anh tươi tỉnh lại đang được.

Chẳng lẽ!

"Ta mong muốn mang đến nường một lễ phẩm."

"Lễ vật!" phù... hiểu sai , hi hi. Toàn cỗ khung hình nhập nháy đôi mắt thả lỏng. trong cả cũng quên ko lấy lại.

Hiên Viên Dật Phi thứ nhất là nhăn mặt mũi một chút ít, tiện tay ném cuốn sách xuống , như kiêng dè vắt nên dịch bệnh vậy. Sau bại hắn tháo dỡ xuống một cái hoa tai bên trên tai của hắn xuống, chính vậy, Hiên Viên Dật Phi đem treo hoa tai. Trên khoanh tai tinh nghịch xảo bại của hắn đem treo một song hoa tai bằng đá tạc sáng sủa lung linh, nó luôn luôn trực tiếp thú vị ánh nhìn của tớ.

Hắn rước một cái hoa tai cho tới trước mặt mũi của ta: "Đôi hoa tai này bên trên đời có duy nhất một song độc nhất,lúc này nường một cái tớ một cái."

"Tình, hoa tai tình nhân sao?"

"ừ , nường hiểu như thế cũng đươc, nó là của nường Phiêu của tớ." Hắn ôn nhu nhưng mà rạm tình nom để ý nhập tớ, tớ đắm chìn nhập nhu tình mật ngọt này nhưng mà nhịp tim chính thức đập thời gian nhanh.

"Nhưng, tuy nhiên tớ làm cái gi đem lỗ tai."

"Cho nên, tớ tiếp tục thực hiện mang đến nường một chiếc." Hiên Viên Dật Phi thưa hoàn thành mặt mũi ko thay đổi sắc, khá thở cũng ko cấp, biểu lộ đương nhiên tựa như đang được lên plan từ trên đầu. Hắn chính thức đem tay nhập vào áo, giống như là đang lần loại.

"Bấm, bấm lỗ tai á?" Bấm lỗ tai! Không nên đâu! Nơi này đâu nên thế kỷ 21, không tồn tại khí cụ thường xuyên dùng để làm xỏ lỗ tai, tiếp tục vô cùng nhức đấy! ! ! Nghe thưa nếu mà thực hiện ko đảm bảo chất lượng , còn tác động cho tới mỹ quan lại, ko được, tớ ko thực hiện.

"Đừng kiêng dè, tớ tiếp tục cảnh giác nhưng mà." Hiên Viên Dật Phi còn tựa như kiêng dè tớ ko đầy đủ kiêng dè hãi ,lại còn bổ sung cập nhật một câu.

Ta chính thức lùi về phía sau: "Cái...này... Dật Phi... Chiếc hoa tai này tớ tiếp tục nhận lấy, còn kiểu vụ lỗ tay này thì miễn... miễn lên đường ."

Vẻ mặt mũi Hiên Viên Dật Phi khẽ đổi mới, nhập hai con mắt hổ phách nhập xuyên suốt bại lòi ra tia buồn bã: "Nàng... Không mong muốn sao?"

"Không, ko nên, tớ kiêng dè nhức." Khi nghe hoàn thành vấn đáp của tớ, bên trên khuôn mặt buồn mồi nhử Hiên Viên Dật Phi bị sự ôn nhu thay cho thế, hắn mỉm cười nói: "Sẽ ko nhức đâu, tớ tiếp tục nhẹ dịu nhưng mà."

¥¥ thưa câu nhòa ám này thì tiện ích lợi gì! Nhưng, kiêng dè nhức đang được trở nên phiên bản năng thực hiện mang đến Hiên Viên Dật Phi cứ cho tới ngay gần tí nào là là tớ lại chạy đi ra xa xôi tí ấy, Hiên Viên Dật Phi một tay kéo lấy tớ về, vô nằm trong kiên lăm le rước tớ ôm chặt nhập lòng, tớ giãy giụa dụa mạnh mẽ: "Dật Phi, tớ thiệt sự vô cùng kiêng dè, nếu như không ngày mai..."

Đột nhiên, hắn cúi người xuống khoanh tai ngược của tớ, tớ ngơ ngẩn từ đầu đến chân, chỉ nghe thấy "Chụt" một giờ đồng hồ, toàn cỗ toàn cầu say sưa nhập sự tĩnh mịch, khoanh tai lại bị vật gì bại mềm mịn và mượt mà ướt sũng chứa đựng,liếm mút ôn nhu thực hiện mang đến toàn thân thuộc tớ tổn thất không còn khí lực, thiệt xấu xí, thương hiệu xứng đáng bị tiêu diệt, đem nên hắn đang được hiểu rằng điểm yếu kém của tớ rồi bại chứ?

"Ta đang được thưa rồi nhưng mà ,sẽ không còn nhằm nường nhức." Giọng thưa mềm mịn và mượt mà động lòng bại lại truyền cho tới, tớ vô lực nằm phí trong ngực hắn, thưa ko đi ra một câu nói. nào là.

Xem thêm: nguyên lai ta là tuyệt thế võ thần

Bỗng mặt mũi tai cảm biến được sự nhức nhối đùng một phát kéo cho tới.

"A!" tớ giật thột hét lên, Hiên Viên Dật Phi đảm bảo chất lượng thiệt dám giương sầm uất kích tây, Hiên Viên Dật Phi hắn còn suy nghĩ cho tới việc gây mê trước khii hành vi sao, tuy nhiên vô cùng thời gian nhanh, cmar giác nhức nhối này lại mất tích nhập song môi của Hiên Viên Dật Phi, hắn ngậm lấy khoanh tai của tớ, sử dụng lưỡi của hắn liếm nhè nhẹ nhõm như đang được yên ủi mang đến vàng tai xấu xí số của tớ.

Thân thể lại đợt tiếp nhữa trở thành trọn vẹn vô lực, tớ sử dụng ý chí sau cuối thưa với hắn: "Chỉ một lượt này thôi, một phía là đầy đủ rồi, tớ chỉ treo một phía nhưng mà thôi..." liếp láp nhẹ dịu đột gửi thanh lịch kinh hoàng rộng lớn, hắn còn gặm mạnh một chiếc, toàn thân thuộc bị sự tham ô lam mút non này của hắn trở thành oi bức."Được..." Sự mạnh mẽ, hắn ôm chặt cánh tay, tựa như mong muốn cẩn chặt tớ nhập thân thuộc thể của hắn, sự êm ấm kể từ khung hình của nhị người truyền thanh lịch lẫn nhau, giao phó hứa hẹn...